Truyện Đặc Công Hoàng Phi Sở Kiều Truyện

—Tkhô hanh Hải là một vùng đất có diện tích rộng lớn, chưa từng đặt chân đến thì sẽ không bao giờ tưởng tượng được ẩn dưới vẻ ngoài rừng thiêng nước độc cơ lại chính là một thiên đường lộng lẫy như vậy—

Gió thổi về phía đông, cách nơi này hai trăm tám mươi dặm chính là Thùy Vi Quan sừng sững cao ngất, được bao quanh bởi dãy núi trùng điệp.

Bạn đang xem: Truyện Đặc Công Hoàng Phi Sở Kiều Truyện

Gia Cát Nguyệt thúc ngựa đi đầu, theo sau là hơn trăm chiến mã, thống lĩnh thân vệ Quách Hoài dẫn nhì mươi binc sĩ đi sau cùng, hai đầu hộ tống mười mấy cỗ xe cộ ngựa bọc vải xanh ở giữa. Gió thổi qua sở hữu theo mùi đất mới, lại một năm trôi qua, xuân về hoa nở, Tkhô hanh Hải hiện tại ngập vào muôn hoa khoe sắc.


Đoàn người cuối cùng cũng đến được cửa khẩu, binc sĩ canh gác đã nhận được tin từ trước, nhìn thấy Gia Cát Nguyệt thì lập tức cung kính hành lễ rồi mở cửa.

Gia Cát Nguyệt tảo sang một cỗ xe pháo ngựa, lẳng lặng nói: "Tam thúc, thứ mang đến ta không thể tiếp tục đưa tiễn."

Màn cửa của cỗ xe pháo được vén lên, để lộ một khuôn mặt già nua nhưng vẫn còn nhìn ra vẻ tuấn tú lúc trẻ. Có điều chủ nhân của khuôn mặt này lại đang chau mày buồn bã, trong mắt đầy vẻ ảo não. Ông ngẩng đầu lên, cố cầu khẩn một lần cuối: "Tứ Nhi, là vì Tam thúc hồ đồ, có thể tha thứ mang lại Tam thúc lần này không?"

Gia Cát Nguyệt yên ổn lặng không lên tiếng, chỉ lãnh đạm nhìn ông, ánh mắt bình thản nhưng lại rét buốt như mặt hồ đóng băng, không chứa đựng chút cảm xúc nào.

Xem thêm: Sách: Để Học Tốt Ngữ Văn 9 Tập 1 Tập 2 Pdf Download, Soạn Văn Lớp 9 Tập 1 Hay Nhất, Ngắn Gọn

Người nọ vẫn tiếp tục van nài: "Đại Hạ đã diệt vong, mấy đại ca đã theo Thất điện hạ đến phương bắc, hiện giờ hạ du Hồng Xuyên đều nằm vào tay tên Yến Tuân lang sói cơ, ngươi bảo ta trở về như vậy, ta biết làm sao đây?"

"Đó là chuyện của Tam thúc, không liên quan lại đến ta."

Người nọ đã chực rơi lệ, nkhô hanh chóng quỳ xuống, bi thương nói: "Tứ Nhi, là Tam thúc không tốt, là Tam thúc bị ma quỷ dẫn đường. Nhưng Tam thúc cũng vì thấy ngươi ít nhỏ nối dõi nên mới có ý định gả Vấn Nhi mang lại ngươi, ta không hề có ác ý đối với vợ ngươi, ta chỉ..."

Người nọ còn chưa nói kết thúc thì Gia Cát Nguyệt đã cù đầu ngựa, lưng vẫn thẳng tắp như trường thương, không hề có chút bởi dự nào.

Người nọ cả khiếp, lập tức nói to: "Ta chỉ nghĩ chứ không hề làm gì cả!"

"Nghĩ cũng không được." Giọng nói điềm tĩnh của Gia Cát Nguyệt xung quanh quẩn trong gió, tựa như chiếc lá trôi lững lờ theo dòng nước, "Đó chính là vợ và con của ta, cho dù chỉ nghĩ vào đầu cũng không được."

Một chú chlặng lông trắng toát từ hướng Thanh hao Hải bay ngang qua bình nguyên, mỏ còn ngậm một nhánh cây, dường như là để xây tổ an cư.

"Quách Hoài, đưa bọn họ ra ngoài đi."

Cửa khẩu mở rộng, hồi lâu sau lại lặng lẽ khép kín. Gia Cát Nguyệt không nói lời nào dẫn đội ngũ con quay trở về, tiếng vó ngựa đều đặn, tiếng gia súc vui vẻ gặm cỏ non mới mọc, tiếng chyên ổn lãng đãng trên không, tất cả hợp thành một size cảnh yên bình.